Truyện ngắn

Tôi và hắn

18/04/2021 09:49 Tôi và hắn

Chúng tôi chạy ào đến với nhau... đất dưới chân như có gì chới với. Dòng sông Luộc con sóng vỡ òa tung bọt trắng... áp vào đôi bờ như nghe tiếng âm thanh thì thầm rất lạ của bãi ngô non đang tuổi vào thì... Sông cứ chảy... cứ chảy... trong một cảm xúc miên man tiết trời đầu hạ...

Bạn bè

11/04/2021 11:13

Mười bốn người bạn lại cùng nâng ly. Tự trong thâm tâm mỗi người ngồi đây ít nhiều đều vị nể Ba Sang. Một người bạn sống chân thành cởi mở, một người đã thoát ly chiến đấu hy sinh một phần thân thể trên chính quê hương này. Hơn một nữa trong số họ là cựu chiến binh, vẫn còn vẹn nguyên trong họ tình bạn bè đồng đội...

Gió ngược

02/04/2021 15:35

Gò má chị hốc hác. Cơn buồn nôn đến bất cứ lúc nào nó thích, oạch ọe trước đủ thứ mùi. “Em mua que thử đi!”. Kết quả chỉ một vạch đỏ trên cái que mầu trắng. Chị thấy anh thở phào một cái mà xót lòng. Chị muốn có thêm đứa thứ hai nhưng anh bảo cuộc sống đang khó khăn.

Duyên nợ sóng gió

26/03/2021 11:24

Sóng biển dập dềnh lắc lư chiếc phao, Tư quẹt mồ hôi trên trán, cố lấy sức mạnh từ đôi tay, kéo sợi dây sắt bè cá buộc vào vồ đá, rồi dùng kềm bẻ quặp đầu dây sắt cho thật an toàn. Anh cẩn thận xem lại bốn sợi dây trì níu bè cá vững vàng, rồi bơi vào bờ.

Nụ còn trổ tiếp mùa bông

19/03/2021 15:26

Sớm thức dậy định chạy bộ một vòng, đụng cơn bấc lạnh run, Mười chui vô mền ngủ tiếp, tưởng mới có chút tới gần mười hai giờ trưa. Trời lạnh mà nắng vẫn đẹp chứa chan. Dường như cái lạnh càng làm nắng vàng hơn, giăng mịn như những tấm lụa, chạm da ấm sực. Và thơm mùi của những vạt cỏ và bông. Thứ mùi làm má ai cũng hây hây, nhìn ai cũng hớn hở. Chạy xe ngoài đường, gặp ai Mười cũng muốn vịn lại tặng một nụ cười.

Cánh đồng năn lác

12/03/2021 10:34

Cánh đồng cỏ lác ngày ngày trôi trong tâm trí Duệ. Âm thanh u trầm trong đầm lầy thôi thúc Duệ không được lãng quên thằng Khờ. Trong ký ức cắt cỏ tươi vui, Duệ luôn nghĩ đến cảnh Xuân bế mèo, chờ mẹ bên đầm cỏ bời bời…

Phải lòng tuổi thơ

05/03/2021 09:44

Như đã hẹn, Phương sẽ chờ tôi ở bên kia dốc. Trời ạ. Phương đang đánh đố. Đường về quê bao nhiêu là dốc. Dốc này nối dốc kia. Dốc triền miên dốc. Ngày đi học trường làng, bọn tôi toàn oẳn tù tì, đứa nào thua sẽ phải ôm cặp cho những đứa thắng. Đứa thắng tay không vượt dốc. Đứa thua sẽ ì ạch, lếch thếch hết cõng, lại ôm, mang vác cho kỳ hết đống cặp sách và thở hồng hộc cùng những con dốc dài. Tôi toàn thua.

Trôi cùng sông

26/02/2021 10:02

Chiếc ghe cặp lại ở một bến khá vắng. Xung quanh trải một màu xanh mênh mông của đồng lúa và những đám rẫy. Nhà cửa chỉ lưa thưa vài nóc và cái nào cũng lụp xụp, đúng hơn là những cái chòi giữ lúa của nông dân. Định bụng chạy ra vàm kinh rồi ghé lại ăn cơm, nhưng cũng đã quá buổi mà chưa người nào có gì vào bụng, nên chị Hai kêu đậu ghe lại ăn cho xong bữa rồi đi tiếp.

Căn phòng nắng

19/02/2021 10:18

Tôi gặp bà Cả vào cuối năm X. Bà là “bệnh nhân” đầu tiên của tôi, thế nhưng ngay từ lần đầu gặp mặt, bà đã ân cần giang tay đón chào tôi như thể tôi chính là người thân của bà. Sau này tôi có cơ hội gặp gỡ nhiều “bệnh nhân” khác, nhưng không ai kỳ lạ và đặc biệt như bà Cả.

Trăng in đáy nước

12/02/2021 14:20

Vừa vẫy tay tạm biệt anh bạn đồng môn, chợt sượt qua mắt Kha hình ảnh khiến anh như chết sững. Ai như Linh? Cô ấy đi đâu thế nhỉ? “Linh! Linh ơi!..”. Anh lao theo. Bóng người khuất sau cánh cửa. Không phải! Chỉ là người có hình dáng Linh. Sao thành phố giờ có nhiều người giống Linh của anh thế? Bất giác, anh lật đật mở điện thoại. Đầu kia không nghe máy. Lại gọi. Chỉ còn tiếng tíc tic, và rồi tiếng cô tổng đài báo điện thoại ngoài vùng phủ sóng. Không. Có thể anh nhầm ai đó là Linh chăng? Ý nghĩ ấy khiến Kha bình tâm trở lại.

Tôi và hắn
Tôi và hắn
Bạn bè
Gió ngược
Duyên nợ sóng gió
Nụ còn trổ tiếp mùa bông
Cánh đồng năn lác
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang

Giải đáp thắc mắc về việc nhập cảnh vào Việt Nam 11/12/2020