12/10/2018 10:23:00 AM
Tình ca

Tình yêu đã nẩy mầm trong tôi. Ngày một lớn lên. Xanh lá. Tôi xâu chuỗi những gì về Cầm mà tôi biết được. Cầm thích vẽ trong những phút giây cô đơn, thích lang thang vẽ cây cỏ hoa lá, thích những giây phút bình yên đọc sách, nghe nhạc, nghe tiếng nước róc rách chảy, thích trồng xương rồng và đang tập chơi ghi ta. Thật buồn khi nhận ra tôi chỉ có thể hiểu về cô gái tôi trót rung động qua vài cái gạch đầu dòng...

Tranh minh họa

Tôi quen Cầm trong một lần đến chơi với Phan. Mọi chuyện diễn ra tự nhiên giống như bạn muốn đi đến một nơi nhưng chỉ có duy nhất con đường dẫn qua ấy vậy.

- Anh Phan, cho em gửi trả cuốn sách.

Giọng con gái ấm mềm, rất nhẹ. Phan không ngẩng mặt lên. Phan cặm cụi phác họa những hình thù khó hiểu trên cuốn sổ ghi chép bằng da. Tôi biết, lúc tập trung cho những ý tưởng, Phan thường xao lãng chuyện xung quanh. Cô gái đứng nép ngoài cửa, khuôn mặt tròn, dáng thanh mảnh, tóc búi cao. Trên tay cô cầm cuốn sách, chờ đợi. Tôi nhận sách giùm cho Phan, cô mỉm cười, trông hiền.

Phan vẫn ôm giấy bút, mái tóc dài đằng trước giấu đi những ánh nhìn bất kham. Có đêm muộn, Phan ôm chai rượu lên sân thượng. Uống cạn. Trong men rượu cay nồng, Phan rầu rĩ nói nghệ thuật là thứ ngôn ngữ duy nhất cho Phan truyền tải cảm xúc, ý tưởng với thế giới xung quanh. Phan sẽ trở thành ai nếu từ bỏ nghệ thuật? Rồi Phan khóc rưng rức như đứa trẻ. Bố mẹ muốn Phan nối nghiệp kinh doanh của gia đình. Và Phan đã phản kháng bằng cách chuyển đến sống trong căn phòng thuê này.

Đợi Phan xong việc, tôi bắt chuyện:

- Cô ấy là ai vậy?

- Ai cơ?

- Cô gái vừa đưa trả quyển sách này - Tôi đặt quyển sách trước mặt Phan.

- À, Cầm. Cũng mới chuyển đến. Ở phòng bên kia.

Lúc dắt xe về, tôi có gặp Cầm ở khoảng sân chung. Cầm đang đổ đất vào chiếc chậu gốm nhỏ, màu xanh, có vẽ hình hoa cúc. Cầm nhẹ nhàng đặt vào chậu cây xương rồng hình tròn. Những vòng tròn hoàn hảo. Tôi chào. Cầm đáp lại vẫn chỉ có nụ cười, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán làm khuôn mặt Cầm bừng sáng dịu dàng thánh thiện như nắng mai.

*

Lần sau, tôi đến đưa cho Phan ít đồ. Phòng Phan khóa cửa. Tôi gọi, Phan bảo đợi. Mười lăm phút trôi qua chưa thấy Phan đâu. Tôi bắt đầu sốt ruột. Chắc thấy tôi đợi Phan đã lâu, Cầm mời tôi vào uống nước. Phòng Cầm treo nhiều tranh, có bức đã vẽ xong và có bức còn đang vẽ dở. Những búp lá, nụ, hoa dưới nét cọ của Cầm hiện lên rất tinh tế, đầy sức sống. Tôi dừng lại ở bức tranh không tên. Dường như tôi cảm nhận được trước mắt là không gian cổ kính của ngôi chùa, của cây đại với những chùm hoa trắng trên cao, điểm xuyết một vài bông rụng rơi dưới sân, của lối đường mòn nhiều cỏ dại, của cánh đồng rộng thênh thang nắng gió... Thời gian như lắng đọng lại trong từng khoảnh khắc.

Tôi nói với Cầm bức tranh thật đẹp. Rằng tôi thích cách bố cục và phối màu trong tranh. Rằng tôi cũng rất thích treo trong nhà một bức tranh như thế sẽ làm cho gian phòng yên bình, ấm áp hơn. Tôi nói mà trong lòng tự nhiên lo Cầm sẽ cười vốn hiểu biết nghệ thuật sơ sài của mình. Cầm bảo nếu tôi thích sẽ vẽ tặng một bức. Cầm vừa cầm cọ, vừa nói về sự biến hóa của màu sắc, cách pha màu, phối màu... một cách rất say mê. Tôi không thể rời mắt khỏi những ngón tay gầy, mảnh khảnh của Cầm. Mái tóc Cầm búi cao, để lộ chiếc gáy trắng ngần. Tôi nghe lòng mình có chút gì đó xôn xao thầm kín...

Ai đang gẩy bản Romance? Tôi thả hồn vào trong những giai điệu dịu buồn mà tinh khiết, du dương, trầm bổng, mềm mại như sợi tơ trời. Tiếng đàn làm tôi nhớ những tháng ngày sinh viên. Tiếng đàn đưa bước chân tôi tới cửa phòng Cầm.

- Cầm đàn hay quá.

Cầm giật mình dừng lại.

- Em mới tập đàn thôi. Đây là bản đầu tiên em chơi. Con gái chơi ghi ta có kỳ lắm không anh?

- Không đâu, con gái chơi ghi ta có rất nhiều điều thú vị. Sống nội tâm và sâu  sắc.

Thú thực, câu nói ấy không phải do tôi tự nghĩ ra. Tôi đã đọc được trên mạng. Hôm ấy, tôi đã kể với Cầm chuyện tôi từng học đàn chỉ với ước muốn gẩy bản tình ca cho cô gái tôi yêu. Tôi tập gõ từng nhịp, tỉ mỉ dò theo các nốt nhạc. Cũng có lúc không đủ kiên trì, tôi gõ lung tung vào sáu dây không theo một nhịp điệu nào cả. Phải mất gần bốn tháng, những phím đàn của tôi mới thôi rời rạc. Giờ thì đã đủ tự tin nhờ tiếng đàn nói hộ tiếng lòng. Nhưng bản tình ca của tôi chưa gặp được người để tặng.

Tôi mượn đàn từ tay Cầm. Tôi gẩy bản tình ca đã từng ấp ủ. Cầm ngồi nhìn tôi đung đưa theo những nhịp phách, môi cất lên tiếng hát từ trái tim, nói: “Bản đàn thật ngọt ngào, lãng mạn. Cô gái nào được anh yêu…”. Lời Cầm bỏ ngỏ. Cầm khen hay chê tôi cũng không biết nữa. Nhưng ngồi bên Cầm tôi thấy có chút gì đó ấm áp vô cùng...

Cầm rất thích xương rồng. Tôi đã đếm được có tất cả mười chậu xương rồng Cầm đặt bên cửa sổ và ngoài sân. Mỗi cây mang một hình hài khác nhau. Cầm nói xương rồng mọc lên từ khô cằn đá sỏi và cát bụi. Bề ngoài trông gai góc nhưng trong thân lại mọng nước, giống như con người vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng trong lại tình cảm. Xương rồng còn là biểu tượng cho tình yêu nồng nàn thầm kín. Tôi cười. Tôi chưa bao giờ tìm hiểu về các loại xương rồng cũng như ý nghĩa của chúng. Nhưng không dễ để thú nhận rằng từ lúc nào tôi đã bị cuốn hút vào từng lời Cầm nói. Rất say mê.    

Tôi muốn tặng Cầm một món quà, tỏ lòng biết ơn với bức tranh Cầm đã vẽ tặng. Cũng có thể gửi chút tình thầm kín. Chút tình mới nảy mầm xanh. Lòng vòng suốt nhiều tiếng trên đường hoa và cây cảnh, tôi mới tìm thấy cây xương rồng ưng ý, khác với những cây Cầm trồng. Tôi nghe tiếng bước chân mình bồn chồn lạ lẫm khi bước qua phòng Cầm. Ngồi uống rượu cùng Phan tôi đánh rơi những ý nghĩ sang căn phòng khóa cửa. Thời gian lừ đừ trôi từ sáng tới trưa, chậm chạp đến cuối chiều. Cửa phòng Cầm vẫn khóa. Tôi sốt ruột nói lời bâng quơ với Phan:    

- Cầm đi đâu, cửa phòng khóa suốt?

- Chuyển đi rồi - Lời Phan nhẹ bẫng.

- Sao lại chuyển? Chuyển từ bao giờ? Cầm chuyển đi đâu? - Tôi hỏi gấp gáp như người bị hụt hơi.

Phan ngẩng nhìn lên, ánh nhìn có tia đỏ của rượu.

- Ai mà biết được? Tao đâu có quan tâm.

Sau câu trả lời của Phan, nỗi buồn xâm chiếm tôi từng chút một. Rồi chật đầy. Trong ngà ngà men rượu, Phan lại nói về cuộc triển lãm những chú chim khát vọng sắp tới, về nghệ thuật sắp đặt, về một nhà điêu khắc nổi tiếng đã nói: “Điêu khắc như một mảnh đất khắc nghiệt, mà ở đó họa hoằn ta mới thấy đám cây sa mạc nở hoa”. Phan cháy bỏng khát khao được nở hoa trên mảnh đất khắc nghiệt ấy biết nhường nào. Tôi thương nỗi dằn vặt giằng xé của Phan giữa đuổi theo ước mơ và trách nhiệm, bổn phận với gia đình.

Tôi ôm cây xương rồng trở về, đặt lên bậu cửa sổ phòng mình. Không thôi dằn vặt trong cái ý nghĩ, mấy lần gặp gỡ sao không xin số máy của Cầm. Tôi nhớ. Thực lòng, rất nhớ Cầm.

Tình yêu đã nẩy mầm trong tôi. Ngày một lớn lên. Xanh lá. Tôi xâu chuỗi những gì về Cầm mà tôi biết được. Cầm thích vẽ trong những phút giây cô đơn, thích lang thang vẽ cây cỏ hoa lá, thích những giây phút bình yên đọc sách, nghe nhạc, nghe tiếng nước róc rách chảy, thích trồng xương rồng và đang tập chơi ghi ta. Thật buồn khi nhận ra tôi chỉ có thể hiểu về cô gái tôi trót rung động qua vài cái gạch đầu dòng.                                                     

Có đêm tôi mơ thấy Cầm đang cầm cây cọ vẽ. Cũng có khi tôi mơ nắm những ngón tay gầy, mảnh khảnh của Cầm dẫn dắt đi trên sáu dây đàn. Bóng Cầm và tôi chụm đầu bên những chậu xương rồng mùa nở hoa... Giá tôi giữ lại được những phút giây êm đềm trong mơ ấy. Cầm có còn ở thành phố này không? Hay em đã ôm những bức tranh và đàn đi nơi khác? Cầm đi đâu? Tôi để những tiếng đàn rơi vào bóng đêm tĩnh lặng. Tiếng đàn vỡ ra thành từng giọt buồn tha thiết: “Một lần nào cho tôi gặp lại em. Nghe em nói em vui một lần. Một lần nào cho tôi gặp lại em. Còn chút tình đốt hết một lần…”.

Đã rất nhiều lần tôi gõ tên Cầm trên facebook, nhưng chẳng bao giờ cho kết quả đúng người tôi tìm. Cho đến một ngày, tôi thấy cái tên “Xương rồng” vào bình luận về cuộc triển lãm tranh màu nước trong nhóm hội họa. Bằng linh cảm, tôi đã tìm thấy Cầm từ bức hình chụp xa không rõ mặt. Cầm đứng quay lưng lại trên con đường mù sương, cao những đèo những núi. Tóc búi cao, và những ngón tay dài, mảnh khảnh... Tôi tò mò muốn biết nhiều hơn về cuộc sống của Cầm. Nhưng có rất ít hoạt động riêng được cập nhật. Chỉ có vài bức họa được đưa lên. Tôi nhấn nút kết bạn và gửi đi tin nhắn có nội dung rất muốn gặp lại Cầm…

*

Giờ thì Cầm ngồi đây, trước mặt tôi. Những ngón tay gầy, mảnh khảnh đang xoay xoay quanh tách cà phê. Cầm nói vì công việc, nhưng thật buồn khi chuyển đi không gặp được tôi để chào tạm biệt. Cầm có lần về qua xóm, nhưng Phan đã chuyển đi rồi. Ừ. Phan đã trở về nhà sau hôm mẹ Phan đến phòng khóc nấc. Tôi muốn nói rằng đã rất nhớ Cầm. Tôi muốn thể hiện những cuống quýt chờ mong từ tối qua đến sáng nay khi hẹn được Cầm ở quán cà phê này.

Tôi đặt vào tay Cầm cây xương rồng đã nở những bông hoa màu tím, nói: “Món quà này anh muốn tặng em từ nhiều ngày trước nhưng không kịp. Anh tin mỗi cuộc gặp gỡ chia ly đều là duyên đến duyên đi. Rằng mối duyên giữa em và anh, nhất định sẽ có ngày gặp lại”. Hai má Cầm ửng hồng. Những ngón tay dài mảnh khảnh của Cầm khẽ cựa quậy trong lòng bàn tay tôi. Ấm nồng. Tôi nhìn thấy những giọt nắng vui trong mắt Cầm và mắt tôi. Bản tình ca tôi đã đàn và giờ sẽ đàn lại thêm nhiều lần nữa cho Cầm nghe…

Thái Hiền (baoquangnam)

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
  • Ảo ảnh tình yêu... (10/10/2018)
  • Lời tỏ tình mùa thu (05/10/2018)
  • Trong đời có mẹ (02/10/2018)
  • Rệp phấn trắng (25/09/2018)
  • Hãy nghiêng đời xuống... (18/09/2018)
  • Về với đất quê (14/09/2018)
  • Lời hứa mùa hạ (07/09/2018)
  • Người đưa đò (31/08/2018)
  • Những mùa hạ đi qua (21/08/2018)
  • Chuyến tàu (14/08/2018)
Các tin khác
  • Hoa ly tươi đẹp (16/10/2018)
  • Những mảnh ký ức (07/08/2018)
  • Đâu phải mùa măng cuối (03/08/2018)
  • Xóm ngụ cư (03/08/2018)
  • Diều quê, diều phố... (01/08/2018)
  • Một thuở yêu người (24/07/2018)
  • Thức xem World cup… (20/07/2018)
  • Em gái tôi (17/07/2018)
  • Sống và cho đi (10/07/2018)
  • Những bức thư cũ (06/07/2018)

Video

Khai mạc Trại hè Việt Nam 2018
Chiều hoa cúc...
Hoa ly tươi đẹp
Khoảng trời nhỏ ta thương
Đi câu cá quên mang cần
Vệt nắng hoàng hôn
Chạm vào tháng ba
Nhớ Tết quê
Mùa ngóng tết thần tiên
Tháng Chạp của mẹ
Những ngày cuối năm
Một cõi thu riêng
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang