09/07/2019 05:22:00 PM
Kem mút ấu thơ

Giữa phố thị ồn ào bụi bặm, giữa trưa hè nắng chao chát chợt thèm một tiếng rao kem mút mát lành. Chẳng thánh thót như chim hót trên tán cau trước cửa, chẳng vang rền như ve gọi bạn tình, chẳng trầm bổng như sáo diều tầng không nhưng tiếng “bim bíp, bim bíp” từ chiếc kèn cao su trên tay người bán kem lại là thứ âm thanh mê hoặc nhất, len lỏi vào từng giấc mơ con trẻ.

Dẫu cho đang mải mê đọc cuốn truyện tranh yêu thích, rượt đuổi sát nút trong trò cá sấu lên bờ cũng bất giác khựng lại chỉ vì thanh âm nhiệm màu ấy. Sau tiếng “bim bíp” là í ới gọi nhau “kem mút, kem mút”, là những bước chân trần thoăn thoắt ùa ra ngõ đứng ngóng, đợi mua.

“Chú kem mút”, lũ trẻ chúng tôi thường gọi như thế, xuất hiện như một ông bụt. Đó là một người đàn ông mặt đen sạm, hai má hóp vào, đôi mắt nheo nheo vì nắng, đội mũ cối, đạp chiếc xe cà tàng đằng sau gác ba ga chằng buộc một thùng xốp trắng. Chú không quên nở những nụ cười với đám khách hàng bé nhỏ của mình: “Cứ từ từ” rồi chậm rãi lật giở từng lớp từng lớp vải tuyn phủ trên miệng thùng. Những que kem trắng nõn nà kiêu kỳ trên bàn tay gân guốc của người đàn ông đã ngoại tứ tuần. Có đứa hí hửng đưa chú đồng tiền lẻ cuộn tròn rồi nâng niu que kem mát lạnh. Có đứa chẳng có tiền mua, mặt buồn xo, đứng xa nhìn cho đỡ thèm.

 Ảnh minh họa

Kem mút chỉ là bột gạo trộn với đường ép trong khuôn đá lạnh thế mà xáo động bao khung trời tuổi thơ. Sở dĩ gọi là kem mút bởi trẻ con không ăn nhồm nhoàm như những thứ quà vặt khác. Chẳng đứa nào dám chơi sang cắn miếng to không phải vì lạnh mà sợ mau hết. Chúng tôi chỉ nhấm nháp từng chút, từng chút một, thậm chí còn chờ cho kem tan ra rồi há miệng hứng từng giọt ngon lành. Kem mút là thức quà quen thuộc nhưng chẳng phải ngày nào cũng được ăn. Lâu lâu tôi được thưởng vì sưu tầm đủ 5 điểm 10 hay nhổ tóc sâu cho bà nên được “trả công” một, hai trăm đồng.

Sáng sáng, mẹ thường chải đầu rồi cuộn những sợi tóc rụng lại và gài lên mái hiên trước nhà để dành cho chị em tôi đổi kem mút. Có lần tôi phụng phịu trách sao tóc mẹ không rụng nhiều hơn để đủ đổi được 2que kem. Chị tét mông tôi rồi mắng: “Mày muốn mẹ mau già đúng không?”. Lúc ấy, tôi chưa đủ lớn để hiểu mỗi sợi tóc rụng xuống vai gầy là thêm một dấu vết thời gian tàn phá trên cơ thể mẹ. Thằng bé lên bốn lên năm thuở ấy chỉ biết rằng mớ tóc rụng của mẹ đem đến hương vị ngọt lành của cây kem mút, niềm háo hức mong chờ mỗi khi nghe tiếng “bim bíp, bim bíp” quen thuộc cất lên vời vợi giữa không gian yên ả của xóm nhỏ.

Mùa hè sau, mùa hè sau… rồi lại mùa hè sau nữa, vắng dần tiếng rao kem mút. Trẻ con bây giờ không biết đến những que kem chỉ có bột gạo trộn đường cứng như đá, lạ lẫm với tiếng kèn cao su “bim bíp”. Ngày nay kem có đủ hương vị, màu sắc nhưng với tôi thức quà tuổi thơ ấy vẫn là ngon nhất vì nó mang mùi vị của ký ức, của tháng năm tuổi nhỏ dữ dội...

Đào Mạnh Long/ Báo Hải Dương

 Ý kiến của bạn |   Gửi tin qua E-mail |   Bản để in
Tin liên quan
Các tin khác

Video

Khai mạc Trại hè Việt Nam 2018
Độc đáo phiên chợ chó ở Bắc Hà ở Tây Bắc
Lên Sơn La thưởng thức măng Bói ngọt thơm
Ăn bún lạ trên vùng đất "hoa vàng, cỏ xanh"
Làng nghề cối xay tre và những “mật mã” để giữ “bí kíp” nghề
Trẻ em buôn làng và sắc phục cổ truyền
Rộn ràng lễ mừng cơm mới của đồng bào Si La
Về thăm làng nghề lụa Tân Châu
Gốm Phù Lãng - Vẻ đẹp mang tên “hồn quê”
Lễ hội Ok Om Bok - sức mạnh kì diệu của Thần Mặt trăng
Muối Cồn Cù chắt chiu từ vị mặn của biển
Lễ hội Nghinh Ông đình Thần Thắng Tam - Nét đặc sắc trong văn hóa ngư dân biển
Độc đáo thuyền thúng Phú Mỹ
Thắng cảnh bạn thích nhất?
Vịnh Hạ Long
Phong Nha - kẻ Bàng
Cát Bà
Đảo Phú Quốc
Fanxipang