Chủ nhật, 21/09/2014, 21:06:46 PM
 Tin / bài mới nhất: 
 
Trang nhất
Thời sự
Người Việt ở nước ngoài
Đất nước - Con người
Bản sắc văn hóa
Văn học nghệ thuật
:.Tản văn
:.Truyện ngắn
:.Tiểu thuyết
:.Trang thơ
:.Giai thoại Việt Nam
:.Ca dao - Tục ngữ
:.Vui cười
Hỏi - Đáp
Học Tiếng Việt
Sống đẹp - Sống khoẻ
Thế giới muôn màu
Góc thiếu nhi
Văn bản pháp luật
QueHuongTV Online
RSS  RSS Feeds
Truyện ngắn
Thứ sáu, 09/03/2012, 09:54:47 AM
Khu vườn và tiếng chim
Ý kiến của bạn Ý kiến của bạn |  Gửi tin qua E-mail Gửi tin qua E-mail |  Bản để in Bản để in
Thằng con tôi nói có lẽ đúng. Tôi vốn gốc chân quê, lam lũ với sông nước ruộng vườn, bây giờ trôi dạt lên thành phố công nghiệp hiện đại làm sao quen được. Tôi như con cá lóc bỏ sông ra biển, lặn hụp theo bầy ròng ròng. Biển bao la, kỳ vĩ, rực rỡ dưới bầu trời xanh nhưng không biết tôi sẽ sống ra sao khi nơi đó không phải là nơi của mình?

Khi những cuộn mây bắt đầu dệt hoa văn trên nền trời cao vời vợi, cỏ cây hoa lá vẫn còn đọng sương mai, gió lồng lộng từ bốn phương thổi tới, thì trên tàn cây mận, con Chìa Vôi bắt đầu cất tiếng hót.

Tiếng hót của nó không thánh thót như Họa Mi, không du dương như Hoàng Anh, tiếng hót của nó chân chất, mộc mạc và quen thuộc đến nỗi một đứa trẻ cũng có thể nhận ra đó là tiếng Chìa Vôi.



Chim Chìa Vôi. Nguồn ảnh: Internet

Đôi chân nhỏ nhắn và cao lều khều như bình vôi. Thân hình mảnh dẻ với lớp lông đen mượt trên lưng, hai sọc trắng chạy dài theo cánh cùng cái bụng trắng tinh như loại vải “siêu” sang trọng, con Chìa Vôi xinh xắn nhảy tung tăng trong cành lá. Nó chọn một cành mận cao nhất, với dáng vẻ đầy tự tin, khoan thai, nó ngẩng nhìn bầu trời cao rộng rồi bắt đầu cất tiếng hót. Giọng hót của nó như một bản nhạc ngắn, đôi khi luyến láy thật lãng mạn, trữ tình... là… lá... la... la... la...

Nó hót truyền cảm, say đắm đến nỗi từ cây xoài cát Hòa Lộc, cây nhãn tiêu Huế, cây vú sữa Lò Rèn, mấy chị Vành Khuyên, Vàng Anh, chú Sáo Trâu, Chích Chòe Lửa lập tức đáp lại.

Đó là cái lệ mừng nhau buổi sáng hay khúc nhạc dạo đầu gọi nhau đi tìm mồi trong buổi sớm mai. Không ai biết được, chỉ biết khi nghe tiếng hót của chúng, lòng người thấy rộn vui và thanh thản đến lạ thường.

Tôi bước ra bờ ao nhìn bầy chim đã vỗ cánh trên trời cao, thầm tiếc sao chúng nó hót ít quá. Chúng vội vàng chi! Buổi sáng còn sớm và đẹp như thế này.

Trên đám bìm bìm cạnh bờ ao chỉ còn một chàng Bói Cá đang chăm chú theo dõi con mồi. Trong chốc lát, nó vụt tung cánh sớt ngang mặt nước và nơi chiếc mỏ nhỏ xíu, một chú lìm kìm còn ngúc ngoắc cái đuôi nhọn hoắt.

Tôi bỗng thở dài. Đàn chim của tôi bay đi hết rồi. Còn tôi cũng sẽ rời bỏ nơi này. Khu vườn sang cho người khác, không biết bầy chim còn tiếp tục xây tổ hay nó lại làm kiếp lãng du, di chuyển về nơi nào đó thích hợp cho cuộc đời nó. Cũng như tôi, tôi phải đi về một thành phố lớn để lo cho đám con đang học hành, sẽ không còn được ở trong ngôi nhà xinh xắn cạnh một dòng sông, có vườn cây mát rười rượi, quanh năm cho trái chín ngọt ngon và mỗi sáng sớm trong lành được nghe bản giao hưởng của đàn chim thân thuộc.

Chiếc xe tải chất đủ những vật gia dụng cần thiết. Con gái tôi gói ghém tất cả. Một miếng vải cũ nó cũng đem đi, nó bảo trên đó vật giá đắt đỏ, một cái nùi giẻ có khi tìm không ra. Thằng con trai thì khuyên nên bỏ bớt lại, bây giờ đồ đạc hiện đại, đem thứ cũ rích người ta cười. Lấy đi, bỏ lại, cuối cùng vật gì cũng tiếc, cả cây kiếm, chiếc gương bằng gỗ thằng con đẽo làm trò chơi đánh giặc nó cũng mang theo.

Chiếc xe lừ đừ chạy dưới nắng trưa, người tài xế trách móc:

- Chị dọn đồ lâu lắc quá, vô thành phố giờ này bị cao điểm rồi.

Tôi im lặng nhìn đám khói đen đặc của hàng xe phía trước đang tuôn ra. Xe nhích đi từng đoạn, còi bóp inh ỏi. Người tài xế len lách vào những khoảng trống, cố vượt lên. Khi ra khỏi vòng vây, ông thở phào, quay sang tôi nói giọng oang oang:

- Thoát rồi! Chắc vô kịp đó.

-  Xuống đồ đạc xong anh quay về kịp không?

-  Không kịp đâu, phải đợi qua giờ cao điểm, lơ mơ họ phạt chết.

-  Vậy anh về nhà tôi ăn cơm, nghỉ ngơi rồi về.

-  Cảm ơn chị! Tôi có đem cơm nước đầy đủ, đừng lo.

-  Nghề của anh chạy ngoài đường tối ngày vất vả quá, nội hít thở ba cái hơi khói này cũng đủ chết!

-  Dà. Riết rồi quen! Nghề nào nghiệp nấy mà chị.

Tôi mỏi mệt ngả người trên chiếc ghế nệm nóng hầm hập muốn bỏng lưng, mặt bị phủ đầy bụi, mũi hít đầy khói xăng.

***

Nhỏ em với đám cháu ùa ra. Mỗi đứa mang xách hai, ba món, ì ạch như lũ kiến vác gạo về hang.

Căn nhà thuê nằm trong con hẻm cụt. Bề ngang 3m, bề dài 9m, không chứa hết đồ đạc. Bao bị, thúng mủng nằm ềnh ra khắp nhà. Con em tôi bảo:

- Từ từ rồi dọn dẹp. Đâu cũng vào đó thôi. Trên này là vậy đó, chật hẹp chứ không như dưới quê.

Nhỏ cháu khuyên:

- Dì bỏ bớt đồ đạc cũ đi. Chợ bán đồ mới, đẹp mà rẻ rề hà!

Chị nó nạt:

- Mày sang quá hén! Đã chở lên đây rồi bỏ, mua cái khác chi cho tốn tiền.Trên này trăm thứ trăm mua không như dưới quê đâu.

Tôi cười buồn:

- Sẵn xe tao chở luôn chớ có những thứ đáng chở mà chở đi không được.

- Thứ gì mà chở đi không được vậy dì?

- Khu vườn có tiếng chim của tao.

Con cháu ngã ra cười như nắc nẻ. Nó nói, tưởng vàng bạc gì chứ tiếng chim làm sao chở được, dì Hai này quê thật.



Ảnh minh họa, nguồn: Internet 


Đêm thành phố với những dãy đèn hoa giăng đầy lộ. Dường như về đêm nó mới khoe hết vẻ đẹp rực rỡ, kiêu kỳ. Thành phố trẻ tràn đầy sức sống. Nhà hàng sang trọng, building cao tầng, những ngôi nhà chọc trời đang được xây dựng, từng ngày từng giờ thay da đổi thịt.

Khi đến đầu ngõ quẹo vào nhà, thằng con tôi chỉ vào cái hẻm đối diện mờ ánh đèn, nói khẽ:

- Nó đó mẹ!

- Nó là ai?

- Thì mấy thằng ma cà rồng đó!

Tôi nhìn hai cậu thanh niên có nước da xanh tái đang chụm đầu dưới cột điện, hỏi:

- Sao con biết?

- Đêm nào con đi học ngang đây cũng thấy tụi nó tụm năm tụm ba mà sợ hết hồn.

-  Tao sợ mấy thằng đó nên mới lên đây với tụi bây, lên đây ở chen chúc như vầy ngộp thở quá.

-  Dần dần rồi mẹ sẽ quen. Hồi con mới lên cũng vậy đó.

Tôi chép miệng, thở dài:

- Chắc tao không quen nổi rồi. Tao nhớ bầy chim dưới mình quá!

Nó cười:

- Gì chớ chim, con mua cho mẹ vài con, nó ríu ra ríu rít tối ngày, tha hồ mà nghe. Trên này có tiền mẹ mua tiên cũng có huống hồ gì chim. Thành phố mình lớn như vầy, văn minh hiện đại lắm mẹ ơi!

Nó thuyết cho tôi nghe về mô hình tương lai của thành phố, nó mơ ước trở thành kỹ sư xây dựng giỏi tay nghề. Nghe nó nói, tôi bỗng vơi bớt nỗi buồn. Ba năm nữa nó sẽ tốt nghiệp kỹ sư xây dựng, biết đâu đi làm, có điều kiện nó xây cho tôi một căn nhà nho nhỏ, đẹp như căn nhà dưới quê.

Uống tới viên thuốc ngủ thứ hai vẫn không chợp mắt nổi. Căn gác gỗ trên đầu, người chủ nhà vẫn còn lè nhè sau trận nhậu ban chiều, thỉnh thoảng ông ta húng hắng ho như người ho lao. Phía trước nhà, đám thanh niên choai choai ngồi xem bóng đá, chúng la lên từng chập, có đứa đánh vào cái thùng bể nghe xèng xèng.

Hơn ba giờ sáng, chung quanh đã tĩnh lặng, tôi thiu thiu đi vào giấc ngủ… Niềm vui bỗng dâng tràn. Kia là khu vườn với những trái xoài chín vàng thơm phưng phức, những quả vú sữa ửng hồng căng mọng. Kìa! Tiếng chim rộn rã cả một khoảng trời rộng bao la, tôi bay lâng lâng theo tiếng chim, giữa những khu vườn oằn trái la đà…

***

Đi khám bệnh, bác sĩ không định được bệnh gì, bảo suy nhược thần kinh, cho thuốc bổ về uống.

Con gái lo lắng nhận định:

- Chắc tại mẹ chưa quen môi trường mới chớ tụi con có bệnh hoạn gì đâu. Để con chở mẹ ra Tao Đàn, mỗi chiều hứng gió chắc khỏi thôi.

Thằng con ra vẻ hiểu biết:

- Mẹ bị bệnh trầm uất rồi. Mấy người già hay mắc phải lắm. Bệnh của mẹ là bệnh “nhớ quê”.

Con gái tròn mắt:

- “Bệnh nhớ quê” là bệnh gì?

- Chị không nghe người ta hát mấy bài Sầu ly hương, Đêm đông… hay sao? Nhất là người lớn, cái bệnh bám đất giữ làng nặng lắm. Xa quê một tấc đường họ chịu không được. Ngày mai em mua cho mẹ mấy con chim ngoài cửa hàng, mẹ nghe chim hót sẽ bớt nhớ quê liền, để chị coi.

Tôi cười gượng:

- Có gì đâu mà tụi con triết lý cao xa quá. Vài bữa quen rồi cũng tỉnh lại thôi, giống như gà tẻ bầy vậy chớ gì.

Buổi chiều, vườn Tao Đàn tấp nập người đến dạo chơi, xem hát, xem chim, hoa, cá, kiểng. Hai mẹ con sà vào gian hàng chim. Những đôi Yến Phụng màu sắc sặc sỡ, rỉa lông nhau vội vội vàng vàng. Con Nhòng nói được tiếng Anh, nó “Hello” liên tục như cái máy, chiếc mào vàng tươi trên đầu ngoắc qua ngoắc lại làm duyên. Con Vành Khuyên nhảy lung tung trong chiếc lồng nhỏ xíu. Nó tìm đường bay ra hay nó vui mừng vì được ở trong chiếc lồng son?

Tôi hỏi giá con Nhòng. Tùy theo biết nói ít hay nhiều, nhưng giá thấp nhất phải trên một triệu. Vừa mắc, lại vừa không hợp với căn nhà ổ chuột của tôi. Ngặt nỗi chỉ có con Nhòng là mặt mày còn tươi tắn. Mấy chú chim kia, con nào cũng nháo nhác bơ phờ, mua về không khéo nó chết lại mang cái xui xẻo vào nhà. Vậy là đành về, không mua được con nào ưng ý.

Căn nhà tối om như mực. Thằng con đã đi học tối. Bật đèn thấy tấm bảng nó học có hàng chữ “Con tặng mẹ món quà trên trần nhà”.

Tôi nhìn lên, phía tay trái treo chiếc lồng chim có con Chìa Vôi đang đứng im ủ rũ. Tôi đặt chim dưới nền nhà, con chim nháo nhác nhìn quanh rồi tung cánh lên cao. Đầu nó va vào mấy cọng sắt đau điếng khiến nó nhảy lộn lại chỗ thanh tre ngang, đứng nép mình sau hũ sâu gạo nhìn ra.

Con gái mừng rỡ kêu:

- Con Chìa Vôi dễ thương quá mẹ ơi. Nó giống con Chìa Vôi dưới vườn mình lắm!

- Sao con biết?

- Mẹ làm như chỉ có một mình mẹ để ý đến nó vậy. Con còn biết trước khi mình đi, nó vừa nở hai con. Thằng Tuấn định bắt đi con cản lại đó.

Hóa ra không phải mình tôi mà hai đứa con cũng chú ý tới bầy Chìa Vôi. Chắc chúng cũng nhớ bầy chim nhưng chúng còn trẻ không nhớ dai, còn người già cái gì cũng nhớ, mà đã nhớ thì khó quên.

Vậy đó! Chỉ là tiếng chim mà sao thiết tha nhớ đến thế không biết.

Ba mẹ con chăm sóc chú Chìa Vôi như vật quý trong nhà. Đứa con gái nhịn ăn sáng mua sâu, cào cào. Thằng con mỗi sớm mang chuồng ra Tao Đàn cho chim học hót. Tôi lo vệ sinh chuồng trại và chế biến thức ăn.

Con Chìa Vôi khi gặp bầy đàn thì nó líu lo được một chút nhưng giọng nó rụt rè, không tròn vành rõ tiếng và hơi lạc điệu, không điêu luyện và trong trẻo như con Chìa Vôi dưới quê. Suốt ngày nó cứ đứng bên hũ thức ăn thơm lừng. Nó đứng đó với bộ lông đen tuyền và ức bụng trắng tinh, trông chững chạc ơ thờ như cụ Lý đang cúng tế. Mỗi lần nghe tiếng ầm ầm của các loại xe máy chạy ngang, tiếng la hét của đám trẻ nô đùa, tiếng gây gổ của hàng xóm thì nó nhảy dựng lên, làm như nó đang lên cơn động kinh.

Ba mẹ con bàn nhau việc thả con Chìa Vôi. Đứa con gái đồng ý nhưng thằng con tiếc rẻ:

- Mất toi mấy chục ngàn, lại còn công chăm sóc cả tháng nay.

- Nhưng bù lại là mẹ hết bệnh, con Chìa vôi tự do đi bắt sâu, giúp ích cho đời.

Tôi lưỡng lự:

- Để đó mẹ tính. Nếu nó tươi lên thì để lại, còn nó buồn bã như thế này hoài thì giữ làm gì. Nó sống với mình mà nó không vui giữ lại làm chi. Thà thả nó ra, nó được tự do mà mình cũng yên tâm.

Thằng con kết luận:

- Con Chìa Vôi này giống mẹ. Nó không quen môi trường mới.

Thằng con tôi nói có lẽ đúng. Tôi vốn gốc chân quê, lam lũ với sông nước ruộng vườn, bây giờ trôi dạt lên thành phố công nghiệp hiện đại làm sao quen được. Tôi như con cá lóc bỏ sông ra biển, lặn hụp theo bầy ròng ròng. Biển bao la, kỳ vĩ, rực rỡ dưới bầu trời xanh nhưng không biết tôi sẽ sống ra sao khi nơi đó không phải là nơi của mình?

Tôi mở cửa lồng, con Chìa Vôi hoảng hốt nhảy lên nóc chuồng nhìn ra. Hồi lâu sau, không thấy động tĩnh gì, nó nhảy xuống thanh ngang, nhìn ra khoảng trống chỗ cửa lồng, đôi mắt nó ánh lên tia sáng lấp lánh, tia sáng vui mừng của người sắp được tự do. Nó nghiêng ngó chung quanh hồi lâu rồi thò cái đầu nhỏ nhắn ra thăm dò. Nó ngước lên bầu trời cao ước lượng sự nguy hiểm, rồi như lấy hết sức bình sinh, nó vọt ra, đầu va vào cọng sắt chỗ cửa lồng, bật té lộn nhào. Nó lấy lại thăng bằng ngay lập tức, thoát ra khỏi lồng và chập choạng bay lên, bay lên cao mãi...

Tôi nhìn theo con chim cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ bằng hạt đậu đen, trên bầu trời cao rộng.

Nó đi rồi. Nó sẽ về với bầy đàn của nó, về cái nơi quen thuộc khi xưa. Còn tôi, tôi phải xây tổ mới với bầy con của tôi nơi này. Lòng vẫn nhớ về ngôi nhà miệt vườn miền Tây, ngày ngày rộn tiếng chim ca…

Kim Quyên (Tạp chí nhà văn TPHCM)

Ý kiến của bạn Ý kiến của bạn
Các tin mới hơn [Quay lại]
 Lời thề bị phản bội  (13/04/2012)
 Tha thứ  (06/04/2012)
 Cô gái vẽ mây  (30/03/2012)
 Tiếng biển  (23/03/2012)
 Cho một tình yêu  (16/03/2012)
Các tin khác [Quay lại]
 Đừng đánh thức họ  (24/02/2012)
 Nắng vàng hương cũ  (17/02/2012)
 Chớm Xuân  (10/02/2012)
 Cánh én mùa xuân  (04/02/2012)
 Lộc Xuân  (23/01/2012)
 Em gái  (20/01/2012)
 Biển đợi  (13/01/2012)
 Độc thoại của đất  (06/01/2012)
 Bến chữ  (30/12/2011)
 Tình dứa  (23/12/2011)
 Chùm truyện ngắn Mini  (16/12/2011)
 Ước mơ trong bão  (16/12/2011)
 Đồng đất quê cha  (09/12/2011)
 Giữa vùng nắng gió  (02/12/2011)
 Tơ vương  (26/11/2011)
Hỏi - Đáp
  

 

 

  
 
  
 
Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Tạp chí, quê hương, việt nam, báo, tin tức, xuất khẩu, việt kiều, tiếng việt, đất nước, con người, cộng đồng, nước ngoài, văn bản, pháp luật, bản sắc, văn hóa, ủy ban, ngoại giao, đối ngoại, tìm người thân, nghệ thuật, kinh doanh, đầu tư, video, media, clip Copyright © 2007-2008 QuehuongOnline.vn
RSS  RSS Feeds  |   Liên hệ tòa soạn  |   Điều khoản dịch vụ  |   Từ chối đảm bảo  |   Liên hệ quảng cáo Trở về đầu trang
Tạp chí Quê Hương trên Internet
Tổng biên tập: Nguyễn Văn Hải
Giấy phép 58/GP-TTĐT ngày 24/03/2011
© Ghi rõ nguồn QueHuongOnline.vn khi đăng lại nội dung từ website này.
Toà soạn: Số 356 Phố Huế, Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam
Tel: (84-4) 39 333 923 / 39 333 924 - Fax: (84-4) 38 259 211
E-mail: info@quehuongonline.vn - quehuong@hn.vnn.vn