|
|
|
|
Tản văn
|
|
| Thứ ba, 15/03/2011, 10:07:14 AM | | | | | | Ý kiến của bạn | Gửi tin qua E-mail | Bản để in | | | | Ra giêng, có năm trời rét và kéo theo những ngày mưa bụi. Mưa lất phất bay trong làn gió se lạnh dịu dàng. Những ngày đầu năm như thế đất trời trở nên dung dị, êm ả lạ thường. Mưa bụi lấm tấm, nhỏ nhoi nâng niu tà áo, vuốt ve mơn trớn trên mái tóc xuân thì. Nó không giống tơ trời giăng mắc đó đây. Mưa bụi, như là nỗi nhớ mong manh, gần gũi mà xa xôi, mơ hồ trong cõi đời hư thực. Mưa bụi lang thang khắp trời, si tình cỏ dại, da diết nương dâu, bẽ bàng với triền sông, bến nước. Hãy nghiêng tai trên mặt nước sông xuân mà nghe tiếng mưa bụi reo tí tách, hàng ngàn, hàng triệu âm thanh hợp âm như một cung đàn, như một bản hòa tấu lãng đãng trong cõi ta, cõi người, cùng trời cuối đất. Mưa bụi rơi rơi, rồi đọng lại tự bao giờ, mà mỗi khi chạm đến dòng ký ức miên man ấy như vướng phải nỗi tàn phai trên dòng hư ảo giữa cuộc nhân sinh thế tục vong tồn.

Mưa bụi. Ảnh minh họa: Internet |
Tháng giêng mưa bụi, không là khói, là mây mà như khói mây vương vấn, cũng chẳng phải sương mù mà mù sương gửi gắm trong cõi đi về ảo giác mênh mông. Trong đêm tháng giêng mưa bụi, ta nghe bước chân thời gian đi giữa không gian vô tận như vòng châu thiên, như cát sông Hằng đi tìm sa mạc. Sa mạc hoang vu trong cuộc vi trần ngàn thu cát bụi, trên đường về gọi gió hoằng dương.
Ra tết, nếu như tháng giêng mưa bụi, đừng nên lang thang ngoài đường một mình. Cái khoảng thời gian mong manh ấy, thiên địa u hoài chỉ dành cho những đôi tình nhân nép mình vào nhau thủ thỉ… Nhưng nếu lỡ bước phong trần, cô đơn trên đường vắng, lối cũ quay về trong mưa phùn lay lắt nhớ nhung, thì xin hãy tạ ơn đời, tạ ơn trăm ngàn lần cỏ hoa mùa xuân bát ngát.
Nói chuyện tháng giêng mưa bụi là nói nhỏ bên tai, thì thầm sâu lắng, thương nhớ nồng nàn. Chừng như thuở ấy, trên dòng trường lưu mưa bụi, người gọi đò đứng đợi bến sông xa. Đêm cứ chùng sâu trên dòng xuân rây rắc, người gọi đò hay đò đợi khách sang sông. Đêm như đất trời thấm lạnh, mưa bên thềm xưa ướt tấm áo nâu, bóng dáng mẹ như nghìn năm mưa bụi rớt xuống trần gian những giọt u hoài… Những ai đã đếm bước ra đi, đếm bước quay về như ngày mới lớn, như bến nước sông quê, áo xanh Tư Mã hay bập bùng trống vỗ bồn ca, bạt màu mưa bụi, tháng giêng non như ngọn cỏ xanh rì.
Dù tháng giêng có mưa bụi, cánh đồng xanh vẫn thuở thanh bình, trà lúa đông xuân ôm bờ hạnh ngộ, cánh cò trắng lượn quanh chiều sóng vỗ, thương nhớ ai, không biết, đợi xuân nồng. Xin cho một lần hội ngộ cùng đất trời mưa bụi mà lắng nghe tiếng thở đêm trường trùng lai miên viễn…
Đức Trọng (Đại đoàn kết)
| | | |
|
|
|
|
|
| | Cái thời cơm tấm, ổ rơm, khói bếp thơm đã trở thành kỷ niệm thân thương của bao người sinh ra từ đồng làng, thôn xóm. Tôi không thể nào quên mỗi chiều tà, làn khói xanh tỏa ra từ các nhà trong xóm. Những sợi khói mỏng cứ vấn vương, quẩn quanh trên nóc bếp như làn sương sớm mờ ảo, tan vào trong ngọn tre xanh, quấn vào vòm hoa xoan tím bên trái bếp.
| | |
| | Làng tôi ở bao năm trời tình làng nghĩa xóm gắn kết, thương yêu nhau qua từng đụn rơm nghèo, bờ ruộng chênh vênh và ngọn rau rừng đắng. Tôi đi xa từng ấy năm vẫn nhớ cái ranh giới làng quê không phải là “cây đa, bến nước sân đình” hay lũy tre xanh bao bọc, mà ngay cổng làng là cây gạo to sừng sững không biết có từ thuở nào vẫn giang những cánh tay chào đón.
| | |
| | Nhìn sắc trắng hoa sưa nhớ màu tím hoa xoan
| | | Trong những ngày tháng Ba, hàng ngày cứ mỗi chiều đi làm về qua những con phố ở thành phố ngàn năm tuổi này bắt gặp bên đường một màu trắng tinh khôi từng trùm từng trùm bung ra từ hàng cây sưa làm cho tôi cảm nhận thấy lòng thật nhẹ nhàng thanh thản và gần gũi với vùng quê nơi tôi đã sinh ra.
| | |
| | Ai cũng có quê để mà nhớ, mỗi khi rong ruổi trên đường xa, nhất là bất ngờ gặp đâu đó hình ảnh của cổng làng, ắt hẳn lại nhớ quê. Tôi đã đi nhiều nơi và đã thấy được nhiều cổng làng, nhưng chưa bao giờ tôi lại hồi hộp đến thế khi nhận ra đôi mắt ấy hiện lên một ánh nhìn thăm thẳm hồn quê. | | |
| | Để chiều nay ta thầm gọi ta về | | | Chiều nay nghe xào xạc lá khô đông, ta miên man trôi tuốt về bến đợi. Những chiếc lá vắt nửa mình sang đông, vỗ bước chân chốn cũ. Những bước chân đã đi tìm, tìm có khi mải miết ưu tư, chợt bắt gặp chút lời hoa cỏ... | | |
|
|
|
| | Tháng ba, mùa con ong đi lấy mật | | | Tháng ba Tây Nguyên, “mùa con ong đi lấy mật” là những ca từ rất hay thường được hát từ trái tim những sơn nữ lên rẫy lên nương. Nhìn hoa loa kèn nở trắng muốt vườn khuya, ý tứ tỏa ra mùi hương thơm ngát mà kín đáo như tính cách người phụ nữ phương Đông, lòng chợt nhớ mùa của những cành hoa dâng tặng mẹ hiền, vợ yêu và bạn bè thân quý gần xa nhân ngày 8-3.
| | |
| | Muôn cành ô rô tim tím, dịu dàng, đắm thắm nhắc nhớ tôi về một thời đã qua.
| | |
| | Mùa xuân lặng lẽ đổi thay | | | Cuộc đời luôn có những thay đổi khó lường. Ai cũng biết vậy nhưng không phải ai cũng trả lời được câu hỏi: khi nào cần thay đổi? Chúng ta chịu đựng sự thay đổi, hay chúng ta chủ động sự thay đổi, thì rõ ràng khi chúng ta nhận ra sự thay đổi đã có mặt hôm nay nghĩa là quá khứ đã khép lại ít nhiều hôm qua. Một sớm mai thức dậy, nghe được một cơn gió khác, nhìn thấy một màu mây khác, tôi luôn nghĩ về sự thay đổi khi gỡ đi một tờ lịch cũ. Trời đất cũng thay đổi thì liệu điều gì bất biến đang ở lại với chúng ta? | | |
| | Có một nghịch lý thú vị về hoa cà phê là hoa trắng mà giọt cà phê đen. Hương thơm ngọt ngào mà vị đắng chát. Tự nhiên khiến ta liên tưởng đến quy luật âm dương đối đãi.
| | |
| | Những ai đã từng sinh ra và lớn lên gắn bó với làng quê, với những cánh đồng lúa, ngô, khoai, đỗ, lạc… thì chắc hẳn đều có những kỷ niệm khó phai với chốn quê. Cánh đồng là không gian lao động và sinh hoạt của người nông dân, cũng là không gian của tuổi thơ tôi, nơi tôi từng thả diều, đá bóng, bắt cá những trưa hè nắng gắt…
| | |
| | Những ngày cuối năm, thấy cảnh nhộn nhịp người mua kẻ bán nơi xứ người, tôi lại nhớ Tết ở quê mình da diết. Đối với nhiều người xa xứ, nhớ Tết quê là nhớ những lúc ngồi canh nồi bánh chưng, chờ người đi xa trở về, hay chộn rộn ra chợ mua sắm, sửa sang lại nhà cửa để đưa tiễn năm cũ, đón chào năm mới… Tôi cũng vậy.
| | |
| | Mùa Xuân trong tiếng hát lời ca
| | | Cũng như các thi sĩ, Mùa Xuân là chủ đề được các nhạc sĩ hào hứng viết lên bằng những giai điệu, thanh âm, ca từ mượt mà sâu lắng. Tiếng hát lời ca về Mùa Xuân thật nồng nàn, thắm đượm, mang lại cho công chúng món ăn tinh thần sảng khoái qua mọi thời gian và không gian, qua mọi giới hạn và ngăn cách.
| | |
| | Anh ơi, Tết đang đến, Xuân sắp về, lại thêm một mùa hoa vàng. Giờ này em lại đang miên man trong vườn hoa cải vàng rợp nắng bên bến sông xưa, miên man trong suy tưởng với những tiếng cười trong trẻo của đôi mình vang vọng hòa vào những lời thì thầm của hoa, của gió, của những con sóng mênh mang... Tất cả vẫn còn vẹn nguyên... | | |
| | Mèo gần gũi với con người, tứ chi có “bộ giảm sóc đặc biệt“ nên đi rất nhẹ. Mèo cùng họ với hổ, báo, đuôi dài, mắt cực sáng, cơ quan khứu giác cực kỳ nhạy cảm, có thể nhắm mắt mà vẫn quan sát, nắm bắt được các hoạt động xung quanh một cách chính xác…
| | |
| | ...Năm nay, mùa quất lại về, cả khúc sông Đáy lại chín hồng những trái đỏ tươi. Và con, người lữ khách tha hương lại thêm một lần lỗi hẹn với mùa quất chín quê nhà.
| | |
| | Với nhiều người thì hầu như mùa xuân gắn liền với hình ảnh của hoa mai, hoa đào, hoa hồng... vì nó có nét đẹp đài các. Còn với gia đình tôi, Tết lại gắn liền với một loài hoa mà vẻ bên ngoài của nó không có gì kiêu sa cho lắm: đó là Hoa vạn thọ. | | |
| | “Làng”. Chỉ với bốn kí tự và một dấu thanh mà trở thành thiêng liêng day dứt....
| | |
| | Ngọt bùi xôi sắn tuổi thơ | | | ... Sắn quê tôi trồng nhiều, dường như nhà nào cũng có ít nhất vài luống trồng ngoài doi đất dưới bờ sông, thế nhưng không phải ai cũng làm được món xôi sắn dẻo thơm như của bà hay mẹ. Cũng vì thế, món quà buổi sáng của mẹ bao giờ cũng hết nhẵn khi mặt trời mới kịp lên đỉnh ngọn tre đầu làng. Gánh xôi sắn ấy nuôi mấy anh em tôi qua những năm tuổi thơ nghèo vẫn được đi học, quần áo được mặc ấm hơn trong những ngày mùa đông giá rét. | | |
| | Khi viết những dòng văn về cây ở thành phố Sài Gòn tôi cứ muốn định ra, đây chính là thành phố lá non xứ Đông Dương. Và riêng tôi đã thấy, chính lá mới là nhụy của hoa, vì hoa mà lá sinh ra, phơi nắng phơi sương, ủ ấp suốt một hành trình của hoa, hàng ngàn, hàng vạn đời lá đã miên man xanh, miên man vàng sút đi rồi miên man rụng xuống... | | |
| | Tiết trời se lạnh, trong làn mưa bụi nhạt nhoà nơi xa xứ bao giờ cũng đem đến cho người ta một nỗi hoài cảm nhớ nhớ, thương thương về miền quê hương xứ sở. Trong bộn bề thương nhớ ấy, tôi nhớ ôi là nhớ mùa rươi... | | |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| Tiêu điểm |
 |
|
Đánh thức Phượng hồng |
| Thế là lại một mùa hè nữa lại về. Tiết trời đã bắt đầu thay đổi. Ngày đã dài hơn, mới 5 giờ sáng mà ... |
|
loa-ken.jpg) |
|
Tháng Tư đợi gánh loa kèn
|
| Tháng Tư đã về tự bao giờ, những đóa loa kèn nở rộ theo từng gánh hàng rong vào từng con phố của ... |
|
 |
|
Thanh minh |
| Lâu lắm, dễ chừng hai mươi năm hôm nay mới có dịp về thăm quê nội lại đúng vào tháng ba khi cái ... |
|
 |
|
Hoài niệm tháng Giêng |
| Cứ độ ra Giêng, mưa xuân lất phất bay, bà ngoại lại nhìn trời chép miệng “Giêng dài Hai rộng” rồi ... |
|
 |
|
Ngẫm nghĩ mùa Xuân |
| Đất trời đang mặc chiếc áo mới cho trần gian. Con người cũng thay chiếc áo mới cho mình. Chiếc áo ... |
|
 |
|
Hương Tết quê
|
| Những ngày cuối năm, trong tiết trời se lạnh bởi những cơn gió mùa mang không khí lạnh từ Đông Bắc ... |
|
 |
|
Đông về phố!
|
| Đông đã về. Cái lạnh cứ rón rén như “gái mới về nhà chồng” chẳng dám bước chân ra ngõ. Sương sớm ... |
|
 |
|
Tản mạn Thu
|
| Buổi sáng thức dậy, bước ra cửa, chợt thấy trời trong veo, những ánh nắng ngọt mát, dịu dàng bắt ... |
|
 |
|
Lang thang triền nhớ |
| Chiều nay bóng quê choàng qua vai đổ ùm xuống tôi, trũng đêm cùng ông bạn thuở nhong nhong chọi cỏ ... |
|
 |
|
Vương vấn những giàn bầu |
| Một buổi trưa đầu tháng Tư, về với Cù Lao Chàm (Hội An, Quảng Nam), trải chiếu nằm dưới bóng cây bồ ... |
|
 |
|
Tháng giêng mưa bụi
|
| Ra giêng, có năm trời rét và kéo theo những ngày mưa bụi. Mưa lất phất bay trong làn gió se lạnh ... |
|
.jpg) |
|
Nhớ Tết quê
|
| Những ngày cuối năm, thấy cảnh nhộn nhịp người mua kẻ bán nơi xứ người, tôi lại nhớ Tết ở quê mình ... |
|
 |
|
Ký ức mùa hoa cải |
| Anh ơi, Tết đang đến, Xuân sắp về, lại thêm một mùa hoa vàng. Giờ này em lại đang miên man trong ... |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|