|
|
|
|
Tản văn
|
|
| Thứ ba, 01/02/2011, 11:22:52 AM | | | | | | Ý kiến của bạn | Gửi tin qua E-mail | Bản để in | | | | Anh ơi, Tết đang đến, Xuân sắp về, lại thêm một mùa hoa vàng. Giờ này em lại đang miên man trong vườn hoa cải vàng rợp nắng bên bến sông xưa, miên man trong suy tưởng với những tiếng cười trong trẻo của đôi mình vang vọng hòa vào những lời thì thầm của hoa, của gió, của những con sóng mênh mang... Tất cả vẫn còn vẹn nguyên...
Hoa cải lại nở rồi!
Hoa cải lại nở vàng bên con đường ta đi, một trời vàng rượm, rợp nắng, rực rỡ bên bến sông xưa, bến sông hội ngộ của đôi mình. Em nhớ vô vàn…
Ngày ấy, tiết trời se se lạnh của những cơn gió mùa đã thổi bùng lên những ngọn lửa háo hức say mê của người trẻ. Chúng mình qua cầu Long Biên, đi dọc bờ đê sông Hồng ngắm nhìn cảnh sắc quê hương tự do, thanh bình và thơ mộng. Em thẹn thùng nép vào người anh. Cảm giác ấm áp tin cậy đang nhen nhóm trong hai tâm hồn thơ dại. Đôi mình thả hồn suy nghĩ theo những vòng xe guồng quay. Im lặng. Bất chợt anh dừng xe. Một thảm vàng hoa bừng sáng. Trải ra trước mắt là một vườn cải đang độ rộ hoa vàng, đẹp đến nao lòng. Ngỡ ngàng, kinh ngạc, reo lên hồn nhiên như trẻ được quà của mẹ đi chợ về, em chạy quáng quàng xuống triền đê, sà mình ngay vào vườn cải. Những thân cải nõn nà, muôn ngàn cành nhỏ như những cánh tay bé xinh vươn ra nâng đỡ những chùm hoa li ti, những cánh hoa vàng rượm, mỏng manh xòe ra đón nắng tạo nên một bức tranh vô cùng lãng mãn và sinh động. Em mê mẩn, ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của tạo hóa. Nâng niu cành hoa rực rỡ bằng hai tay lấm tấm bùn đất, sương mai và phấn hoa vàng, em hớn hở khoe với anh. Anh lặng lặng cười: “Tiểu thư yểu điệu hôm nay trở thành cô bé lọ lem rồi!”. Em thanh minh rằng em ở ngoại thành với nhiều loài hoa đồng nội không kiêu sa, đài các mà đẹp bình dị và dịu dàng, những loài hoa mộc mạc, đơn sơ đã theo dọc tuổi thơ em. Em khe khẽ hát: “Có một mùa hoa cải / Nở vàng bên bến sông / Em đang thì con gái / Đợi anh chưa lấy chồng…/ Có một mùa hoa cải/ Nắng vàng trong mê mải/ Cầm tay anh bối rối/ Anh nói lời yêu thương…”. Anh nhìn em trìu mến, lặng lặng cười và nhẹ nhàng kể em nghe sự tích màu vàng hoa cải. Bên vườn hoa cải, trong thảm vàng rực rỡ và dìu dịu ngai ngái mùi hương, giọng anh trầm ấm: “Ngày xưa có một cậu bé mồ côi cha mẹ, được bà nuôi nấng, chăm bẵm. Một mùa đông về mang theo cái rét ghê người đã lấy đi phần lớn sức khỏe của bà, cậu bé đã lặn lội ba đèo bốn suối, được một người tốt tặng cho một cái kéo cắt được những sợi nắng vàng ấm áp về dệt thành chăn ủ ấm cho bà và cả thôn xóm. Đến ngày bà về trời, cũng là một ngày buốt giá, cậu bé đã mang cái chăn nắng ấm ra đắp lên mộ bà. Mùa đông năm sau, ở cái gò ấy, thay cho sự lạnh lẽo, vắng vẻ trước kia là một vườn cây mảnh mai lá xanh hiền lành, lặng lẽ; và khi cây nở hoa thì cả một vùng trời vàng rực lên như được phủ đầy nắng...”. Ấm áp. Em ngả đầu trên vai anh tự lúc nào, lòng rộn ràng niềm vui được thắp lên từ nguồn nhiệt nóng hổi của loài hoa đồng nội, của màu vàng hoa cải, của tình người....
Ngày ấy, anh về quê mang lên hai túi hạt giống. Đôi mình xin mẹ một mảnh đất nhỏ trong góc vườn dãi nắng. Em hồ hởi nhận loại hạt giống to hơn mà anh gọi là “cải thơm”, còn anh có trách nhiệm chăm sóc loại hạt giống “cải đắng” nhỏ hơn. Từ đó, chiều chiều học xong, em lại líu ríu bên luống cải của mình, cũng tập tành lo lắng tưới tắm và chắn che. Anh chỉ tranh thủ sang chơi nhà vào mỗi thứ bảy hoặc chủ nhật, thăm hỏi sức khỏe mọi người rồi vội vàng ra ngó vườn cải cùng em. Đến ngày hoa nở, luống cải của anh bừng sáng một màu vàng rực rỡ, cuốn hút; ai ai cũng ngắm nghía, ngợi khen; em ngắt một cành hoa cài lên mái tóc làm duyên; anh nhìn lặng lặng cười: “Cải đắng đã đến ngày vàng sáng”; mẹ gật gật, chiêm nghiệm: “Ví không có cảnh đông tàn / Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày Xuân”. Luống “cải thơm” của em đã ngan ngát hương nồng nàn và quyến rũ nhưng chỉ có những cánh hoa li ti điểm trắng, em bắt đền anh thì lại nhận được điệu cười lặng lặng: “Thưa tiểu thư Hà Nội, loại cải thơm này chính là tinh túy của hương hoa đồng nội, tên đúng là hoa mùi ạ!”. Em ngã ngửa người ra trong niềm vui bất tận, trong trận cười nghiêng ngả của cả nhà. Mẹ và chị hái hoa “cải thơm” nấu lên những nồi nước gội đầu, em mang mái tóc dìu dịu làn hương hãnh diện đi cùng anh.
|
Ngày ấy, cũng trên triền đê này, cũng trong thảm hoa vàng với cái lạnh tê người, vẫn là đôi mình ríu rít bên nhau, giọng anh đột nhiên dè dặt. Anh khe khẽ nói về dự định của mình. Một chuyến đi. Em biết. Em biết lâu rồi. Nhưng sao vẫn còn phảng phất một nỗi buồn man mác, thoang thoảng... Em nhí nhảnh trêu đùa anh: “Gió đưa cây cải về trời/ Rau răm ở lại chịu lời đắng cay”. Anh bật cười với giọng ngùi ngùi rằng đó là giai thoại về những ngang trái, nghiệt ngã của hai mẹ con Hoàng tử Cải và Hoàng phi Lê Thị Răm. Anh dặn em đừng đọc quá nhiều chuyện buồn, đừng để tâm hồn mình yếu đuối... Anh đọc cho em nghe bài thơ “Bay đi những cánh thiên nga”. Đôi mình lặng lẽ chìm đắm trong suy nghĩ về những cánh chim thiên nga, về người dệt tầm gai, về một ngày mai tươi sáng, về thảm hoa vàng ấm áp ân tình...
Anh ơi, Tết đang đến, Xuân sắp về, lại thêm một mùa hoa vàng. Giờ này em lại đang miên man trong vườn hoa cải vàng rợp nắng bên bến sông xưa, miên man trong suy tưởng với những tiếng cười trong trẻo của đôi mình vang vọng hòa vào những lời thì thầm của hoa, của gió, của những con sóng mênh mang... Tất cả vẫn còn vẹn nguyên. Mẹ vẫn thương nhắc anh, nhắc về vườn cải, vườn mùi rượm vàng, đượm hương. Cầu mong anh hãy chân cứng đá mềm, vững vàng vươn lên ước mơ... Bay đi những cánh thiên nga, miền nhớ người dệt tầm gai vẫn đợi chờ, thảm vàng hoa cải bên bến sông xưa vẫn đợi chờ...
Hoài Ngọc | | | |
|
|
|
|
|
| | Mùa xuân lặng lẽ đổi thay | | | Cuộc đời luôn có những thay đổi khó lường. Ai cũng biết vậy nhưng không phải ai cũng trả lời được câu hỏi: khi nào cần thay đổi? Chúng ta chịu đựng sự thay đổi, hay chúng ta chủ động sự thay đổi, thì rõ ràng khi chúng ta nhận ra sự thay đổi đã có mặt hôm nay nghĩa là quá khứ đã khép lại ít nhiều hôm qua. Một sớm mai thức dậy, nghe được một cơn gió khác, nhìn thấy một màu mây khác, tôi luôn nghĩ về sự thay đổi khi gỡ đi một tờ lịch cũ. Trời đất cũng thay đổi thì liệu điều gì bất biến đang ở lại với chúng ta? | | |
| | Có một nghịch lý thú vị về hoa cà phê là hoa trắng mà giọt cà phê đen. Hương thơm ngọt ngào mà vị đắng chát. Tự nhiên khiến ta liên tưởng đến quy luật âm dương đối đãi.
| | |
| | Những ai đã từng sinh ra và lớn lên gắn bó với làng quê, với những cánh đồng lúa, ngô, khoai, đỗ, lạc… thì chắc hẳn đều có những kỷ niệm khó phai với chốn quê. Cánh đồng là không gian lao động và sinh hoạt của người nông dân, cũng là không gian của tuổi thơ tôi, nơi tôi từng thả diều, đá bóng, bắt cá những trưa hè nắng gắt…
| | |
| | Những ngày cuối năm, thấy cảnh nhộn nhịp người mua kẻ bán nơi xứ người, tôi lại nhớ Tết ở quê mình da diết. Đối với nhiều người xa xứ, nhớ Tết quê là nhớ những lúc ngồi canh nồi bánh chưng, chờ người đi xa trở về, hay chộn rộn ra chợ mua sắm, sửa sang lại nhà cửa để đưa tiễn năm cũ, đón chào năm mới… Tôi cũng vậy.
| | |
| | Mùa Xuân trong tiếng hát lời ca
| | | Cũng như các thi sĩ, Mùa Xuân là chủ đề được các nhạc sĩ hào hứng viết lên bằng những giai điệu, thanh âm, ca từ mượt mà sâu lắng. Tiếng hát lời ca về Mùa Xuân thật nồng nàn, thắm đượm, mang lại cho công chúng món ăn tinh thần sảng khoái qua mọi thời gian và không gian, qua mọi giới hạn và ngăn cách.
| | |
|
|
|
| | Mèo gần gũi với con người, tứ chi có “bộ giảm sóc đặc biệt“ nên đi rất nhẹ. Mèo cùng họ với hổ, báo, đuôi dài, mắt cực sáng, cơ quan khứu giác cực kỳ nhạy cảm, có thể nhắm mắt mà vẫn quan sát, nắm bắt được các hoạt động xung quanh một cách chính xác…
| | |
| | ...Năm nay, mùa quất lại về, cả khúc sông Đáy lại chín hồng những trái đỏ tươi. Và con, người lữ khách tha hương lại thêm một lần lỗi hẹn với mùa quất chín quê nhà.
| | |
| | Với nhiều người thì hầu như mùa xuân gắn liền với hình ảnh của hoa mai, hoa đào, hoa hồng... vì nó có nét đẹp đài các. Còn với gia đình tôi, Tết lại gắn liền với một loài hoa mà vẻ bên ngoài của nó không có gì kiêu sa cho lắm: đó là Hoa vạn thọ. | | |
| | “Làng”. Chỉ với bốn kí tự và một dấu thanh mà trở thành thiêng liêng day dứt....
| | |
| | Ngọt bùi xôi sắn tuổi thơ | | | ... Sắn quê tôi trồng nhiều, dường như nhà nào cũng có ít nhất vài luống trồng ngoài doi đất dưới bờ sông, thế nhưng không phải ai cũng làm được món xôi sắn dẻo thơm như của bà hay mẹ. Cũng vì thế, món quà buổi sáng của mẹ bao giờ cũng hết nhẵn khi mặt trời mới kịp lên đỉnh ngọn tre đầu làng. Gánh xôi sắn ấy nuôi mấy anh em tôi qua những năm tuổi thơ nghèo vẫn được đi học, quần áo được mặc ấm hơn trong những ngày mùa đông giá rét. | | |
| | Khi viết những dòng văn về cây ở thành phố Sài Gòn tôi cứ muốn định ra, đây chính là thành phố lá non xứ Đông Dương. Và riêng tôi đã thấy, chính lá mới là nhụy của hoa, vì hoa mà lá sinh ra, phơi nắng phơi sương, ủ ấp suốt một hành trình của hoa, hàng ngàn, hàng vạn đời lá đã miên man xanh, miên man vàng sút đi rồi miên man rụng xuống... | | |
| | Tiết trời se lạnh, trong làn mưa bụi nhạt nhoà nơi xa xứ bao giờ cũng đem đến cho người ta một nỗi hoài cảm nhớ nhớ, thương thương về miền quê hương xứ sở. Trong bộn bề thương nhớ ấy, tôi nhớ ôi là nhớ mùa rươi... | | |
| | Mùa đông về. Làn gió heo may chạy dài trên từng con phố. Chẳng thể ngồi đếm mưa rơi. Bởi vì tiếng mưa cứ rả rích, lâm thâm với muôn ngàn giọt nhớ, giọt thương. Ôi cơn mưa mùa đông làm dịu ngọt lòng người đến se sắt, yên ắng. Trĩu nặng nỗi niềm- nghe mùa đông gõ bước thời gian. | | |
| | Chuyến đi “Thăm chiến trường xưa” trên đất bạn Lào chào mừng 35 năm Quốc khánh nước CHDCND Lào và 450 năm Thủ đô Viêng Chăn của Đoàn đại biểu các thế hệ cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong, thân nhân liệt sỹ và người có công do Trung tâm Giáo dục Truyền thống Lịch sử Việt Nam tổ chức từ 24/11-1/12/2010. | | |
| | Tháng 11, trời bắt đầu những cơn gió se lạnh từ biên giới thổi về. Mới đó mà đã hơn một năm con trai xa nhà lên phố học, bỏ má một mình nơi quê nghèo đầy sương gió.
| | |
| | …Sau bao năm xa cách vì lý do lập nghiệp ở một miền quê mới, nay trở lại vùng ngoại thành quê hương, tôi thấy một sự khác lạ, đổi mới đến diệu kỳ. Hết thảy làng quê đều trù phú, khang trang và giàu có với những ngôi nhà tầng nhiều kiểu cách sang trọng, đẹp mắt. Đường làng, ngõ xóm được lát bê tông sạch sẽ, điện chiếu sáng rạng ngời văn minh và đặc biệt đời sống sinh hoạt của người dân quê đang được cải thiện ngang tầm với người nội đô.
| | |
| | Cuộc sống và công việc khiến tôi nay đây mai đó và được thưởng thức nhiều của ngon vật lạ ở trên đời. Thế mà không sao nguôi nhớ bữa cơm trắng có món mít luộc chấm mắm nêm do mẹ nấu.
| | |
| | Hũ mắm tép ấm lòng những ngày đông | | | Đã xa rồi cái thủa đi cất vó tôm, vó tép nhưng mỗi khi gió lạnh tràn về trong lòng tôi lại rộn lên những cảm xúc khó tả, thấy thương quá nhớ quá món mắm tép quê nhà. Ký ức một thời rong ruổi bắt tép bên những con mương đầu làng vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.
| | |
| | Một mùa nấm nữa lại đến, không khí trong làng càng trở nên náo nức, nhà nhà được no đủ sum họp và những luống nấm sau khi thu hoạch cũng hứa hẹn một vụ mùa tốt tươi....
| | |
| | Đêm nay, khi một mình lang thang trên con đường vắng, thoảng trong gió cái se se lạnh của tiết trời mùa thu là mùi hương hoa sữa dịu ngọt gợi cho tôi nhớ những kỷ niệm xưa, nhớ về em - kỷ niệm mối tình đầu không thành nhưng đã khắc sâu trong trái tim tôi một nỗi buồn mênh mông, da diết.
| | |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| Tiêu điểm |
 |
|
Đánh thức Phượng hồng |
| Thế là lại một mùa hè nữa lại về. Tiết trời đã bắt đầu thay đổi. Ngày đã dài hơn, mới 5 giờ sáng mà ... |
|
loa-ken.jpg) |
|
Tháng Tư đợi gánh loa kèn
|
| Tháng Tư đã về tự bao giờ, những đóa loa kèn nở rộ theo từng gánh hàng rong vào từng con phố của ... |
|
 |
|
Thanh minh |
| Lâu lắm, dễ chừng hai mươi năm hôm nay mới có dịp về thăm quê nội lại đúng vào tháng ba khi cái ... |
|
 |
|
Hoài niệm tháng Giêng |
| Cứ độ ra Giêng, mưa xuân lất phất bay, bà ngoại lại nhìn trời chép miệng “Giêng dài Hai rộng” rồi ... |
|
 |
|
Ngẫm nghĩ mùa Xuân |
| Đất trời đang mặc chiếc áo mới cho trần gian. Con người cũng thay chiếc áo mới cho mình. Chiếc áo ... |
|
 |
|
Hương Tết quê
|
| Những ngày cuối năm, trong tiết trời se lạnh bởi những cơn gió mùa mang không khí lạnh từ Đông Bắc ... |
|
 |
|
Đông về phố!
|
| Đông đã về. Cái lạnh cứ rón rén như “gái mới về nhà chồng” chẳng dám bước chân ra ngõ. Sương sớm ... |
|
 |
|
Tản mạn Thu
|
| Buổi sáng thức dậy, bước ra cửa, chợt thấy trời trong veo, những ánh nắng ngọt mát, dịu dàng bắt ... |
|
 |
|
Lang thang triền nhớ |
| Chiều nay bóng quê choàng qua vai đổ ùm xuống tôi, trũng đêm cùng ông bạn thuở nhong nhong chọi cỏ ... |
|
 |
|
Vương vấn những giàn bầu |
| Một buổi trưa đầu tháng Tư, về với Cù Lao Chàm (Hội An, Quảng Nam), trải chiếu nằm dưới bóng cây bồ ... |
|
 |
|
Tháng giêng mưa bụi
|
| Ra giêng, có năm trời rét và kéo theo những ngày mưa bụi. Mưa lất phất bay trong làn gió se lạnh ... |
|
.jpg) |
|
Nhớ Tết quê
|
| Những ngày cuối năm, thấy cảnh nhộn nhịp người mua kẻ bán nơi xứ người, tôi lại nhớ Tết ở quê mình ... |
|
 |
|
Ký ức mùa hoa cải |
| Anh ơi, Tết đang đến, Xuân sắp về, lại thêm một mùa hoa vàng. Giờ này em lại đang miên man trong ... |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|